Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016

VIẾT CHO TUỔI MỚI




Sinh nhật này ta không đãi tiệc
Không mời bạn đến để chia vui
Có trong lòng niềm tin bất diệt
Là bài thơ hành trang cuộc đời

Ba mươi sáu tuổi không còn trẻ
Thời gian trôi sắp sửa về chiều
Tóc muối tiêu giọng khàn the thé
Tự dặn lòng sống biết thương yêu

Ba mươi sáu chưa tìm bến đỗ
Yêu đời nở nụ cười trên môi
Dẫu cuộc sống ước mơ dang dở
Gắng vươn lên tìm chính cái tôi

Ta biết trần gian là cõi tạm
Đời vô thường phủi bỏ sân si
Ta định nghĩa giữa cho và nhận
Là tình thương dìu dắt ta đi

14/11/2016

Hồng Tâm

P/s: hiện tại Hồng Tâm tạm ngừng đăng truyện dài vì chuẩn bị in tập thơ riêng : THƠ VÀ NGƯỜI
và sắp xuất xưởng sẽ ra mắt tác phẩm vào cuối tháng 11 này . Mong các bạn ủng hộ ạ !

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

ĐỨA CON HOANG ( tiếp theo)





Ba giờ chiều !
Ông Thịnh đưa vợ chồng My sang thăm bà  Phượng, mẹ ông. My nhìn căn biệt thự nàng đoán  biệt thự này xây đã lâu, hơn 30 năm thì phải, nhìn ngói âm dương xếp tầng, vài mảng rêu bám vào , khu vườn cây  tuổi đời hơn nàng , những tán cây xà cừ, cây bằng lăng che rợp lối đi ra phía hồ bơi .
Ông Thịnh dẫn vợ chồng nàng lên lầu, nàng nghe tiếng gõ mõ tụng kinh niệm phật, nghe bước chân người bà vội chắp tay vái  phật và xoay người nhìn thấy con mình và hai người lạ
Ông Thịnh nói :

_ Con chào mẹ,hổm rày con bận rộn không sang thăm, mẹ có khỏe không ? ăn ngon không ạ ?

 Bà Phượng trả lời :
_ Ờ mẹ vẫn khỏe, hai người này là ai vậy Thịnh ?

 _ Dạ thưa mẹ, đây là Jessica My con ông Pit ở Mỹ về thăm quê hương, đi chung My là Victory , chồng cô !

Ông Thịnh nheo mắt ra hiệu cho vợ chồng nàng chào bà . Nàng hiểu ý ông vội cúi đầu chào bà .

Bà nhìn nàng , tự hỏi :
_ Sao người giống người như đúc, con nhỏ này giống Thanh quá ?  Bao suy nghĩ vẩn vơ bà tự gạt bỏ : chắc người giống nhau thôi, mà con nhỏ này ở Mỹ về mà , không biết Thanh giờ này còn sống không ? ở đâu ? Hai mươi  mấy năm dài bà không quên ngày bà lại nhà Thanh kêu  buông tay để Thịnh lấy vợ, ngày đó bà lấy tiền 100.000 đồng đưa cho Thanh phá  thai, kêu Thanh đi nơi khác sống. Cũng chính bà đòi tự tử nếu Thịnh lấy Thanh,vì chữ hiếu nên Thịnh  chiều bà cưới Vy.
Thanh nói :

_ Thưa bác, cháu không nhận số tiền mà bác đưa , bác yên tâm, cháu không làm phiền gia đình bác,  cũng như cắt đứt tình cảm với anh Thịnh, đứa bé trong bụng cháu giữ,  tự cháu lo,cháu không cần tiền đâu ạ, dẫu có nghèo cháu không nhận , mời bác về ạ !

Hơn hai mươi năm, từ khi Thanh  đuổi bà ra khỏi nhà cô, bà vui lắm vì không tốn tiền cưới một kẻ nghèo xác xơ, bà vui vì  Thanh đồng ý chia tay với Thịnh để cưới Vy, vì sĩ diện gia đình bà nên đâu để ý con mình vui hay buồn ? đau khổ bỏ rơi Thanh trong khi cô đang mang giọt máu của Thịnh .

Cưới Vy bà  ăn ngon hơn, mặc đẹp, hãnh diện khoe dâu đẹp giàu là con gái của ông chủ có vườn cao su, hơn 1000 hecta ruộng , trồng xen canh mía mì. Ba Vy là kĩ sư nông nghiệp nên am hiểu về giống cây trồng. Còn Vy là kế toán cho công ty của bà, giờ nhường hết cho vợ chồng Thịnh quản lý, bà ăn chay niệm phật, vì sợ trời không phù hộ gia đình bà, sợ lắm chứ !

Đang tuôn trào dòng suy nghĩ , chợt nghe tiếng chuông ngoài cửa,người giúp việc  chạy ra mở cửa cho út Phụng vào, tính hay tò mò Phụng hỏi :

_ Ủa anh hai dìa hồi nào vậy? hai người đi chung với anh là ai ! Ô... cô gái đẹp quá  ! Tên gì  vậy anh hai  ?  mới nhìn lần đầu mà cảm tình với em ý.

Ông Thịnh đáp :
_ À ...Út nè , anh hai giới thiệu cho em biết đây là Jessica My, tên gọi tắt mà My,người đứng cạnh bên là Victory chồng mới cưới của My. Ông quay sang  nói : " My ! đây là út Phụng, như chú giới thiệu cho cháu hôm qua đó ". Ông nheo mắt ra hiệu .

Hai vợ chồng nàng cúi đầu chào Phụng. Út Phụng vội vàng nắm tay My ra vườn chơi, ông Thịnh lắc đầu ngao ngán .

Phụng là đứa em mà ông Thịnh cưng chiều nhất, đi  du lịch ông cũng dẫn Phụng theo, lúc nào cũng an ủi động viên khi út có chuyện buồn, là một người am hiểu tâm lý nên Phụng dấn thân vào sự nghiệp văn chương, có lẽ vì mối tình đầu không thành nên út Phụng tìm cách để quên.Có lần nghe út nói rằng :

_ Anh hai ơi ! chắc em không lập gia đình đâu, đi đâu em thấy đàn ông con trai uống rượu, đánh đập vợ mình, không lo làm ăn chỉ nướng vào lô đề, cá độ , em sợ quá ! Nếu người thương em thật sự, em không phân biệt giàu nghèo, người đó phải tốt bụng, thương  người, người ấy phải biết lắng nghe những lời em nói !

Phụng hiện tại làm bác sĩ tâm lý, nhiều lúc chuông điện thoại reo không dứt ông biết khách cần lắng nghe lời Phụng giải thích.Nếu Phụng làm vợ, làm mẹ  tuyệt vời lắm !
Đang suy nghĩ, ông nghe Phụng gọi :

_ Anh hai ơi ! vào nhà ăn cơm, em và My nấu đãi anh món canh chua điên điển và cá kho tiêu, rau muống xào, món mà anh hai thích đây !

Ông vội ngưng tưới cây,  rửa tay ,khóa vòi nước lại , bước vào nhà ăn ngửi mùi cá kho nghe  bụng đói cồn cào .

Vừa ăn vừa nói chuyện, ông hỏi cô em gái ngày mai đi Hà Nội không, có vợ chồng My đi chung , chưa nghe hết câu nói Phụng đồng ý rồi, chắc út mến My, mới quen mà dính như sam .

Trời sắp mưa, ông vội vã xin phép bà Phượng về nhà mình xoay người nói với  Phụng :
_ Út đi về nhà anh ngủ nhé  ! sáu giờ sáng ra sân bay, chuẩn bị đồ anh chờ .

Ông tìm My thấy nàng rửa bát, Victory lau bàn , dọn dẹp bếp núc , ông ước gì My là con gái của ông . Nhà chỉ có Tiến , bà Vy không thể sinh con vì mang bầu lần hai cái  thai ngoài tử cung , cài răng lược nên mổ lấy thai ra , nếu có thai một lần nữa sẽ nguy hiểm cho tính mạng Vy .

Còn bà Phượng lần đầu gặp My cũng có cảm tình với nàng, bà nói với My mốt về Việt Nam cho bà hay để bà kêu người ra đón. Rồi bà đi về phòng lấy vòng cẩm thạch tặng My , xem My như  cháu ruột của mình .

Cả ba theo ông Thịnh ra xe , Phụng ngoái lại hôn tạm biệt mẹ mình, không quên  dặn bà nhớ uống thuốc .

Chín giờ sáng, bốn người có mặt tại công ty ở Hà Nội , công ty ở đây là phân xưởng giày da xuất khẩu   , chuyên nhận hàng của khách nước ngoài đặt ,nhiều mã hàng kappa, , 1280 ...đều có đủ loại  da heo, cá sấu, trăn được đưa vào tổ cắt, QC ( công nhân kiểm hàng) làm việc rất nghiêm túc, theo sát chuyền may, kiểm tra lỗi chỉ, cách chậm keo, dán cabi , đụt lỗ giày đúng đường định vị không ? nàng quan sát từng khu đế, thành phẩm, đóng gói, khu gia công  thấy họ say sưa làm không để ý người xung quanh, chứng tỏ  ở đây có nội quy chặt chẽ .

Nàng đi qua chỗ công nhân chậm keo, kiểm tra xem chậm có đều keo không ? vì đôi bốt bằng da heo nếu chậm không đều dễ xảy ra keo đóng cụt ,  mất thẩm mỹ , thấy không phẳng, nhất là gót , cabi phải quét đều keo vàng , chắc , không  lung lay , bên hông giày nàng kiểm tra đường may cách li có đều chưa ? 1,3 li , nàng nhìn ông Thịnh nói :

_ Ok ,  giày mẫu đẹp , cháu thích mã hàng này , nếu xong hàng cháu kêu máy bay chở sang  đặt hàng ạ , bên đó nhiều quá , công nhân làm không xuể , chú giúp đỡ cháu ạ , cháu tính sòng phẳng ,tính luôn tiền  kêu container chở xuất kho , ok chú nhé ?
Ông Thịnh gật đầu nói : Ok  , chú đồng ý , thôi chúng ta ra quán ăn rồi bàn tiếp nhé ! Chú gọi cho bạn chú và kêu út Phụng và Victory đi ăn chung cho vui !

Nàng gật đầu đi theo ông

07/10/2016
( còn nữa)
Hồng Tâm

Thứ Tư, 19 tháng 10, 2016

ĐỨA CON HOANG ( tiếp theo)

                               






12 giờ trưa tại sân bay Tân Sơn Nhất

Vợ chồng My bước xuống máy bay , dáo dát tìm người đàn ông mà ba My giới thiệu. Kìa có một người cầm bảng ghi tên mình , theo ông là một người con trai  trạc tuổi My , nhìn tướng tá diện mạo giống ông như đúc , My đoán chắc anh này là con trai của ông .
Ông vội vã gật đầu chào vợ chồng nàng giới thiệu mình là Hưng Thịnh . My bắt tay chào ông không ngần ngại nói là :
_ cháu về Việt Nam để tìm  người hợp tác làm ăn , gặp chú cháu hân hạnh làm quen , à đây là anh Victory chồng của cháu  . Cháu không lầm người đi chung với chú là con trai của chú , giống nhau như đúc , cho cháu hỏi anh tên gì ạ ?

 Ông Thịnh trả lời :
Cháu đoán đúng , Tiến là con đầu lòng của chú , hai mươi ba tuổi mới ra trường cháu ạ , thôi chúng ta vào xe về nhà chú nhé

My đáp :
_ Dạ , cháu cảm ơn chú và anh Tiến !

Ông Thịnh nhìn My chằm chằm cố hình dung My rất giống một người ngày xưa ông quen , cũng mắt mũi, môi rất giống Thanh ngày xưa , linh cảm như là ông trời sắp đặt

Ngày ông quen Thanh cách đây hơn hai mươi lăm năm, thuở ấy Thanh là hoa khôi của trường THPT , mối tình đầu của ông , lúc đó ông là sinh viên năm nhất du học ở Mỹ . Nhà ông giàu có , biệt thự nên việc học hành đi du học là lẽ đương nhiên.

 Ngày chia tay Thanh là ngày ông cưới vợ , vợ ông là con gái của gia đình giàu có , vì môn đăng hộ đối gia đình ông Thịnh ép buộc ông chia tay Thanh để lấy Vy người ông không yêu. Với Thanh , ông thề thốt lo cho Thanh suốt đời, vì lòng tham ông bỏ rơi Thanh đi lấy vợ. Ông không biết Thanh giờ này ra sao ? còn sống hay chết?

Còn My là ai ? con ai sao giống Thanh quá ? ông thừa biết ông Pit có một đứa con gái nuôi , mà con bé này giống Thanh . Ông tự gạt bỏ những mối nghi ngờ quanh My .

Và My không thể tin nổi ông Thịnh rất giống  người trong tấm hình mà mẹ để chung trong cuốn nhật ký lúc mẹ mất , 16 năm My còn giữ tấm hình ba ruột của mình , khi sang Mỹ nàng đem theo cùng quyển nhật ký của mẹ để lại. Phải chăng chính ông đẩy mẹ con mình vào hoàn cảnh không mong muốn.

Đang suy nghĩ thì nàng nghe tiếng chó sủa , xe đưa vợ chồng nàng tới nhà ông Thịnh . Căn nhà xây kiên cố có tường rào sắt , xen vào đó là dây hoa tigôn nở tô thêm nét đẹp cho cổng nhà. Đá hoa cương ốp lát rất khéo léo , bậc thềm cao , nàng hơi choáng ngợp vẻ đẹp sang trọng của bà Vy vợ ông Thịnh . Nàng cúi đầu chào  bà và làm quen với con Béc giê , My rất thích chó , mèo , thú nhồi bông .

Người giúp việc mời mọi người vào nhà ăn cơm, bữa ăn trưa có đủ ba món : canh chua , cá kho tộ và món đậu que xào thịt bò , món tráng miệng là trái cây đắt tiền .

Riêng Victory nghe hai người nói chuyện bằng tiếng Việt nên anh  không hiểu nhiều , chỉ xen câu xã giao tiếng Anh với ông Thịnh cho phải phép. Lâu lâu anh kêu vợ mình dịch lại cho anh nghe để anh học hỏi thêm. Đôi lúc anh nói đùa với My rằng :

_ My, when I return home I will buy British Vietnamese dictionary to learn more, I heard you talking to Mr Thinh I did not understand anything!  ( My , khi tôi trở về nhà tôi sẽ mua cuốn từ điển Anh Việt để học thêm, tôi nghe bạn nói chuyện với ông Thịnh tôi chẳng hiểu gì cả ! )
Nàng nghe chồng mình nói cười khì ...

Bữa cơm trưa xong , ông Thịnh gọi người giúp việc dọn phòng trên lầu hai sạch sẽ để vợ chồng My nghỉ ngơi và hẹn chiều nay ra nhà hàng mở tiệc giao lưu với các bạn ông làm chung công ty may mặc, giày da xuất khẩu Hưng Thịnh.

Nằm trong phòng nàng chạnh lòng nghĩ đến mẹ mình, số phận an bài, mẹ chết không có áo quan  ,không có đất chôn mẹ . Nếu không có vợ chồng ông Pit nhận làm con nuôi chắc đời nàng còn khổ hơn  . Nhìn chồng ngủ say là lúc này mình phải tìm cách để cưu mang mấy đứa em bé trong cô nhi viện, tài chính cần nhiều, rất nhiều nên mong có tấm lòng hảo tâm của bạn bè bốn phương đóng góp.
Chỉ còn một tiếng thôi vợ chồng My chuẩn bị theo  ông Thịnh đến nhà hàng giao lưu bàn chuyện làm ăn với công ty ông . Mới gặp ông lần đầu mà như gặp từ kiếp trước , nàng tự hỏi " nếu sự thật chú Thịnh là cha ruột mình sao nhỉ ? hận hay tha thứ ? mình thấy chú tốt bụng , hiền lành , nếu thật là cha ruột của mình , nhận hay từ chối ?."

Đồng hồ điểm còn 15 phút , My lay chồng dậy thay đồ theo ông Thịnh đến nhà hàng để giao lưu cùng bạn bè của ông.

Chiếc xe đưa ông Thịnh và vợ chồng My đi trên con đường Đồng Khởi  , phường Bến Nghé thuộc quận 1 , đó là nhà hàng Nam Kha , chỉ có giới thượng lưu ăn món đắt tiền ...
Đây là lần đầu tiên My đến nhà hàng này , nếu ai thuộc tuýp người thích những nét riêng của nền văn hóa dân tộc , thích thưởng thức những món ăn truyền thống giữa giai điệu mượt mà của tiếng đàn tranh , đàn tỳ bà  thì mọi người tìm đến nơi đây .
Bốn người khách đến đúng giờ, ông Thịnh giới thiệu tên từng người :
_ My à , đây là chú Trương , phó tổng giám đốc điều hành công ty, đây là chú Phan quản lý nhân sự , anh Trung trưởng phòng kinh doanh và đây là cô Phương ca trưởng , bốn người là bạn thân thiết nhất của chú , nên chú tin tưởng giao nhiệm vụ khi chú vắng mặt vài ngày. À đây là Jessica My con gái ông Pit ở Mỹ về thăm quê hương sẵn dịp cô tìm hiểu thị trường và hợp tác làm ăn với tôi , đi chung với My là Victory , chồng mới cưới của cô !
 Vợ chồng My nghe ông Thịnh giới thiệu từng người, vội vàng cúi đầu chào làm quen.
Vừa bàn việc kinh doanh , vừa thưởng thức món ăn ngon của cung đình , nghe nhạc  , My hiểu Việt Nam mình có nhiều món ăn ngon dân dã , những món thời vua chúa mà mình chưa biết ...

Xong bữa tiệc, bốn vị khách chào ông Thịnh và vợ chồng My về , còn ông Thịnh gọi tài xế chở ông và vợ chồng My đi vòng quanh phố , ông chỉ từng nơi , những tên đường cho My biết , sau này nhớ và đừng đi lạc đường, chú nói rõ dạo này cướp giật tài sản nhiều , taxi dễ chặt chém khách .
Ông nói :
_ Hai ngày chú ra Hà Nội họp , cháu đi không ?
Nàng trả lời :
_ Thưa chú ! cháu về đây là tìm bạn hợp tác kinh doanh muốn mở công ty  hai nơi : Hà Nội và Sài Gòn , nhưng cháu chưa quen hết , cháu ở Mỹ 16 năm nên về đây còn nhiều nơi chưa đi hết , nhờ chú giúp đỡ ạ , cháu cảm ơn chú nhiều .
Ông nói :

_ Thế thì tốt quá, ngày mai cháu ghé nhà mẹ chú nhé ? chú giới thiệu thành viên trong gia đình , mẹ chú ở chung với người con út , cô út chưa chồng cháu ạ , hơn 35 mà chưa ưng ai , cổ nói : "thấy đàn ông con trai uống rượu như nước lã ngán quá , thà em ở vầy  sướng thân ! " à ở bên đó có ai quen và tốt cháu làm mai cho cô nhé , bà trông dữ lắm , người nào lại nhà cổ tránh không cho gặp mặt .
My nghe xong nàng cười ...

(Còn nữa)

03/10/2016

Hồng Tâm

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2016

ĐỨA CON HOANG ( TIẾP THEO)





Đã lâu rồi nàng không lên facebook chia sẻ dòng trạng thái, vì công việc đâu có thời gian rỗi .Chỉ có một tháng mà nhiều người theo dõi kết bạn, nàng sàng lọc rồi dừng nơi tên và hình ảnh , vào trang cá nhân thấy có bạn chung là anh Victory, nàng bấm chữ xác nhận.

Chỉ ít phút sau có một tin nhắn gửi cho nàng : Marie cám ơn bạn đồng ý , chúng ta thành bạn bè, nếu có dịp bạn lên phố Wall gặp mình tâm sự nhé ,mình biết anh Victory , chào bạn !

Nàng hơi ngạc nhiên là tại sao Marie biết mình và Victory yêu nhau ? nàng nhắn lại :

Thanks you, chúc bạn an lành !

Đang mơ hồ người bạn mới thì nàng  thấy tin nhắn từ Victory :
_Tomorrow you to the center of New York Fashion offline! ( ngày mai em đến trung tâm thời trang New York  nhé ).
Nàng nhắn lại :
_ Ok! I'll come tomorrow, what time sir ( ngày mai em sẽ đến , mấy giờ ạ )
Victory nhắn :
_ seven o'clock tomorrow morning ( bảy giờ sáng mai )
_ Okay !

Sáng hôm sau ....

Nàng đến đúng giờ loay hoay tìm ghế ngồi thì thấy Victory vẫy tay , thì ra anh tìm chỗ cho mình từ lâu . Giờ trình diễn những cô người mẫu tạo dáng giới thiệu những mẫu thiết kế của nhà tạo mẫu, đến lượt nghe tiếng pháo tay vỗ , nàng hoa mắt hay sự thật ? những mẫu thiết kế của mình sao có trong chương trình này ? My xoay người hỏi Victory , anh không trả lời chỉ mỉm cười , nàng nghe người dẫn chương trình đọc tên mình, anh  nói :
_ Anh và Marie hợp tác lấy  mẫu thiết kế của em đưa người may và anh bỏ tiền ra thuê họ . Hôm nay , anh báo tin cho em, sẵn đây anh muốn nói với em rằng : tụi mình quen và yêu nhau đã lâu, em đồng ý làm vợ anh không ?
 Nàng đỏ mặt giấu nỗi vui mừng và nói :
_ Vâng ! thưa anh , em bằng lòng ạ !
Sau đó một tràng pháo tay , chúc mừng cặp đôi đẹp , anh lấy bó hóa trao nàng.
Ngày đính hôn anh và nàng mặc đồ do  chính cả hai thiết kế , dù đơn giản nhưng đẹp theo phong tục truyền thống Việt Nam . Dù ở đâu ,  trong trái tim My còn hình bóng Việt Nam , nơi cô sinh ra .

Sau lễ đính hôn cả ba hợp tác mở công ty thời trang , Marie làm trợ lí , Victory chủ quản , My chuyên thiết kế đo ni lên mẫu . Giờ hành chính ,My làm công cho ba nuôi của mình, chủ nhật là ngày rỗi nàng lấy xe dạo quanh khu  chợ dành cho  người Việt chọn lựa những mặt hàng vải hoa văn to , hay vài bông li ti, đem về phối lại .Tiền lương đều chi hết cho việc thuê người mẫu diễn , dàn dựng tiết mục rất công phu , lợi nhuận chia cho Marie chút ít vì  Marie đóng góp rất lớn cho công ty của nàng và Victory.

Chỉ còn một tháng là ngày cưới của nàng , công việc nhiều nhưng cả hai vẫn nghiên cứu mẫu áo cưới và tổ chức trình diễn thời trang , giới thiệu sản phẩm , mẫu thiết kế cho khách dự tiệc xem .

Nàng được ba nuôi thăng chức phó giám đốc công ty sau ba tháng thử việc rất tốt. Dù là phó nhưng nàng thường xuyên xuống xưởng thăm công nhân, xem khu ăn uống đạt tiêu chuẩn
không ? Bởi vì theo tin báo hiện nay công nhân ngộ độc thực phẩm nhiều , nàng sợ quá !

Đèn thắp sáng từng khu nàng gọi công nhân lau sạch , màn nhện phải quét , máy may phải kiểm tra cho chút dầu , lau sạch chân vịt , thuyền , suốt, tuyệt đối khi may nếu đứt chỉ phải tháo hết đường chỉ đứt không may chèn vì mặc hàng phải trả về , lỗ nặng . Cách đường may phải đo bằng vecni cho đúng kĩ thuật .

Nàng tự dọn chỗ làm việc của mình , không cho tạp vụ dọn , bấy nhiêu thôi cũng hiểu phần nào về nàng .
Ngày cưới , khách mời đông , nhóm bạn tranh thủ lo âm thanh ánh sáng, ban nhạc quê hương ,  thợ trang điểm có đủ ba người , trang phục kiểm tra lại đủ chưa ? hoa tươi phải đẹp và sàn diễn phẳng tránh  sợ xảy ra sự cố.
Đến giờ , cô dâu chú rể ra mắt chào hai họ và khách , làm lễ theo tục cưới hỏi của người Việt , tiếng hát của ca sĩ cất lên, theo sau chú rễ ,cô dâu là mười cặp  người mẫu trình diễn áo cưới  chất liệu voan và gấm . Tiếng pháo tay vỗ không ngừng . Cha mẹ hai bên mua cặp vé cho vợ chồng My hưởng tuần trăng mật , nàng chọn  tours Hà Nội _ Sài Gòn để tham quan và tìm mối làm ăn  để phát triển công ty của mình ra ngoài.
Nàng hỏi ông Pit rằng :
_ Ba à ! ba có quen ai ở Việt Nam không ạ ? con muốn về Việt Nam tìm người hợp tác làm ăn , định mở công ty ở bên đó, nếu ba biết cho con xin địa chỉ ạ !
Ông nói :
_ Có , để ba điện thoại người đó , người bạn này là nam , bạn học chung khóa với ba , trạc tuổi ba , ba kêu người ấy đón con tại sân bay Tân Sơn Nhất nhé , người bạn này là tổng giám đốc công ty Hưng Thịnh nhà nằm ngay quận Tân Phú ,gần ngã tư ga.
Nàng trả lời :
_ Con cảm ơn ba ạ , mai con đi ba ở nhà lo cho mẹ nhé , mười ngày con sang đây .
Ông trao cho My cuốn sổ tay ghi chép địa chỉ bạn mình và số điện thoại, tên đường , kèm theo bản đồ, dặn dò con mình cẩn thận đừng đi lạc đường.

30/09/2016

Hồng Tâm
(còn nữa)

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2016

ĐỨA CON HOANG ( TIẾP THEO)



Mười năm sau tại quận San Francisco !

Nó giờ trở thành một thiếu nữ xinh đẹp , ba mẹ nuôi đặt tên nó là Jessica My . Hôm sinh nhật , ba mẹ tặng My một chiếc nhẫn hột xoàn thật đắt tiền, nhưng My từ chối nói rằng :
_ Thưa ba mẹ , ba mẹ cưu mang con hơn mười năm trời , con chưa đền đáp, chiếc nhẫn đẹp thật, nhưng con không nhận món quà này ạ !
Ông Pit ngạc nhiên hỏi :
_ Con chê món quà ba tặng con à ?
My đáp :
_ Dạ không ! con nghĩ rằng con rất may mắn được ba mẹ yêu thương con , nuôi con ăn học, nếu ba mẹ yêu thương con thì ba mẹ cho con trở về quê hương thăm mẹ ruột con ,đốt một nén nhang cho mẹ , con sẽ trở về thăm cô nhi viện nơi ngày xưa con ở , con không thể quên các mẹ, các chị em trong viện , mong  xin ba mẹ hiểu cho con !
Ông bà Pit nghe con mình nói thật xúc động, bà nói :
Okay! ba mẹ đồng ý cho con về Việt Nam
My mừng nhảy lên nói:
_ Hoan hô ba mẹ, cám ơn ba mẹ nhiều
Nói xong tặng ba mẹ một nụ hôn trên má

Khi chiếc máy bay vừa hạ cánh , My  nhìn xung quanh gọi chiếc taxi chở về cô nhi viện
Mười năm ở Mỹ , về Việt Nam  thấy quê hương mình thay đổi nhiều , những con đường, góc phố , rộng thênh thang, nhà cao tầng, biệt thự mọc lên như nấm và cô nhi viện cũng thay đổi đôi chút.
Vừa đến cổng các em nhỏ nhìn My  chằm chằm, vây quanh nàng.  Một em hỏi :
_ Thưa chị , chị tìm ai ạ ?
My nói :
_ Cho chị hỏi mẹ Phạm Thị Chi còn ở đây không em ?
Em bé reo lên :
_ Dạ có ạ , để em gọi mẹ ra

Theo em nhỏ vào gặp một phụ nữ , vẫn đôi mắt, khuôn mặt, dáng quen thuộc , nhận ra mẹ Chi của My, người từng chăm sóc , dạy  học đây . Ôi thời gian , mẹ đã già !
My quỳ xuống xin lỗi mẹ ,ôm hôn mẹ Chi sau mười năm xa cách .
Mẹ Chi kêu nàng rửa tay nghỉ ngơi cho khỏe , mẹ không quên dọn phòng cho nàng nhưng nàng từ chối nói : tối nay con ngủ với mẹ nhé !
Mặc dù là con nuôi của gia đình tỷ phú giàu có ở quận San Franciso nhưng My rất thương người, nàng không giống như bao bạn bè cùng trang lứa ăn diện , họp đêm .Nàng tự làm thêm để kiếm thêm tiền dự định về Việt Nam làm từ thiện.
Nàng học ngành kinh doanh của một trường đại học có tiếng ở Mỹ , vốn thông minh, tư duy nên nhiều bạn theo nàng để học hỏi.
Nàng mở ví lấy 1000.USD , số tiền nàng dành dụm bấy lâu nay , công sức từ mồ hôi nước mắt của mình,  trao cho người quản lý cô nhi viện , nàng nói :
_ Thưa các mẹ , các chị em , nay My trở về Việt Nam  thăm mẹ,bạn bè .Nhân đây, con trao số tiền này để đóng góp một phần lo cho các em , mong nhận lấy ạ !
Mẹ Chi xúc động cầm tay nàng nói :
_ Mẹ cám ơn con nhé !

Nàng xin phép mẹ mượn xe gắn máy đi lên chùa đốt nén hương cho mẹ , nàng nói :

_ Mẹ à , con là My của mẹ đây ! Con về thăm mẹ, dù xa quê nhưng tim con mãi nhớ nơi con sinh ra , lúc nào con vẫn nhớ mẹ . Ba mẹ nuôi rất thương con , lo cho con ăn học đàng hoàng, vài năm con ra trường con xin ba mẹ nuôi về quê hương lập nghiệp.

Thăm quê chỉ vọn vẹn mười ngày nhưng nàng vui vì được gặp lại mẹ Chi , bạn bè cũ, mở tiệc liên hoan ca hát, bày trò để các em vui. Nàng  thức cùng mẹ chăm sóc em bé mới sinh bị cha mẹ bỏ rơi.
Ngày lên đường sang Mỹ , mẹ Chi và các em vây quanh nàng khóc , nàng hứa nay mai sẽ về sau khi làm lễ tốt nghiệp ra trường . Nàng nói là nàng sẽ làm ....

Máy bay hạ cánh vào lúc 1h trưa theo múi giờ ở Mỹ , nàng nghĩ chắc giờ này bên Việt Nam mọi người đều ngon giấc , cơn bão mấy ngày nay chưa dứt , mưa gì đâu mà dai thế ? Nàng lấy cuốn nhật kí ghi chép :
" Thật vui khi về quê hương gặp lại mẹ Chi , bạn bè mình ngày xưa , dù chưa đi thăm hết con đường , mười ngày là mười kỷ niệm khó quên trong đời mình , nợ ơn ba mẹ nuôi suốt đời tôi không quên "
Rồi nàng dịch sang tiếng anh pots lên facebook của mình : " "Nice to see you home mom Chi, his old friend, though not all the way to visit, ten days is ten unforgettable memories in my life, thanks debt lifelong adoptive parents do not forget"

Nàng vui vẻ hét  vang lên : Tôi yêu quê hương tôi   _ hẹn ngày gặp lại ! ( I love my hometown _ see you again ! )


Tới giờ hẹn một người bạn ở phố Wall thuộc tiểu bang New York để bàn chuyện tư vấn kinh doanh , vì môn học của nàng có liên quan đến ngành công nghiệp may mặc. Dự định trong tương lai nàng sẽ thiết kế trang phục đưa sản phẩm ra thị trường Á _ Âu .

Ngồi trong quán cà phê nghe nhạc Trịnh thư giãn thì anh bạn thân đi tới :
_  Em chờ anh lâu chưa ? xin lỗi vì có cuộc gọi nên anh đến hơi trễ , cà phê nhé !
Rồi anh vẫy tay gọi hai ly cà phê đen , nàng lấy laptop ra cho anh xem những đường vẽ thiết kế mẫu áo khoác  , những mẫu giày thể thao đưa anh xem tư vấn thêm . Nàng vẽ khéo , những đường cong bên sườn mẫu áo nữ , những mũi giày hơi nhọn , vẽ đế giày chính xác mẫu ni từng size , anh xem gật đầu nói : okay !

Nhiều cuộc hẹn nên cả hai thích nhau rồi từ tình bạn chuyển sang tình yêu, cả hai cảm thấy giống nhau một điểm là đam mê học hỏi về lĩnh vực thời trang thiết kế . Đi bên anh , nàng cảm thấy mình được chở che , nắm bàn tay ấm áp, mềm.
Gia đình hai bên mong muốn cả hai hạnh phúc yêu thương thật lòng , dự tính ra trường làm đám cưới , nhưng nàng nói : còn trẻ quá , chờ sự nghiệp vững chắc  mới tính sau .
Dù sống bên Mỹ nhưng nàng vẫn giữ mình không dám sống thử trước hôn nhân, tránh vết xe đỗ của mẹ , không muốn cả hai thiệt thòi.
Ngày lễ trao bằng tốt nghiệp , nhà trường mời ba mẹ nàng dự lễ , nàng đạt điểm cao nhất trong ngành học, có cả anh Victory , người yêu của nàng tới dự .
Ông bà Pit hạnh phúc vì đứa con nuôi học giỏi không phụ lòng ông bà . Ông nói :
_ My à , giờ chuyện học xong con tính làm ở đâu ? Xa hay gần ? con nói cho ba mẹ sắp xếp , công ty ba cần người có năng lực như con, sẵn đây ba nhận Victory làm nhân viên phỏng vấn , con thấy sao?
Nàng trả lời :
_ Con cám ơn ba ưu ái cho chúng con, con nhận ạ , còn anh Victory sao ạ ? đồng ý không ?

Thật ra nàng đã tính sẵn là thử việc bên đây thời gian cho ổn định mới về Việt Nam , nếu bên đây thất bại thì ở quê nhà cũng vậy thôi ! Việc này nàng chưa nói với ba mẹ vì sợ họ sốc nặng !

Ngày đầu tiên đi làm nàng hồi hộp vô cùng vì ông Pit sắp xếp nàng vô ngành may , chức vụ ca trưởng ( quản đốc ) phân xưởng hai . Đây là buổi đầu thử việc .

Nàng lăng xăng ôm đóng áo đầy chỉ nhờ công nhân đẩy hàng giao cho công nhân cắt chỉ rồi đem vào khu tẩy và sấy , công việc không nặng lắm , nhưng lo vì quản lí cả trăm người công nhân, mỗi người mỗi ý , nêm nàng ôn hòa giữ khí không la lối người làm công , vì nàng cũng làm mướn cho ba nuôi mình , nàng hiểu !
Nhiều lúc hơi bực mình vì tổ trưởng lên mặt , cho rằng nàng ỷ là con ông chủ , ôi ! Nàng có bao giờ ỷ đâu ! kệ

Chỉ thử việc một tháng mà người nàng gầy đi vì lo xuất hàng , kèm tăng ca đêm , dù là quản đốc nhưng nàng vẫn làm như mọi người , cũng cắt chỉ , tẩy hàng ... để kịp xuất hàng ra nước ngoài.
Hằng tháng tới lương , My không quên bỏ ống tiết kiệm để gửi về Việt Nam , một nơi mà cô nương náu khi mẹ ruột mình mất . Đêm đến nàng xem lại cuốn nhật ký của mẹ mình , đọc lại nghe nhói . Nàng mong gặp cha ruột mình , dẫu sao người cũng có công tạo ra mình . Còn sống hay mất ?
Và dạo này sao anh Victory không sang chơi với mình kìa ? Chắc anh bận rộn!


















Thứ Hai, 3 tháng 10, 2016

QUA CHUYẾN PHÀ CUỐI TRÊN SÔNG HẬU



Nhạc Hoài Yên
Thơ : Nguyễn An Bình

Tôi đứng đợi  bên bờ sông gió thổi
Chờ phà sang rời bến bắc Bình Minh
Cây cầu mới giật mình trở giấc
Sáng ánh đèn soi bóng nước lung linh

Cô hàng rong nhìn tôi cười buồn bã
Phà không còn em mất chốn nương thân
Chú bánh mì bán hàng trên phố vắng
Khuya qua cầu đạp chắc rã đôi chân

Phà trăm năm đưa bao người xa xứ
Có người thương không hẹn lúc quay về
Tôi ngơ ngẩn nhìn tháp tầng cầu mới
Chợt thấy mình lạ lẫm giữa sông quê

Phà tách bến lẻ loi trong sương lạnh
Mai xa rồi trơ bến vắng còn đâu
Biết ai về nơi đầu sông góc biển
Nhớ mang theo chút nắng để qua cầu

Chuyến phà đêm cuối cùng trên sông Hậu
Còn  chờ ai đã mất hút lâu rồi
Em bỏ lại áo xưa thời mực tím
Theo chân người để lạc mất tình tôi .

( trích trong tập thơ MƯỜI NĂM BÓNG NGỰA QUA THỀM CŨ )

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2016

TRUYỆN DÀI ĐỨA CON HOANG







Nó sinh ra không thấy mặt cha ! Nó không thể hình dung cha nó là người như thế nào ? Cao hay thấp ? Đẹp hay xấu ?

Mà nó chỉ nghe người ta truyền tai nhau nói nó là " đứa con hoang " . Nó mới tám tuổi , nó không hiểu " đứa con hoang " là gì ?

Nó về hỏi mẹ , mẹ nó không trả lời chỉ nhìn vào khoảng mênh mông , xa xăm ấy

Nó rất có hiếu với mẹ , thức dậy nó phụ mẹ quét sân , cho gà vịt ăn . Nhìn đồng hồ điểm đúng 6 giờ kém 5 phút vội xách cặp đi học .

Chẳng biết thế nào ? Bạn bè nhìn chằm chằm vào mặt và nói :

- Mầy là đứa con hoang ! Ha ha

Nó hỏi :

- Đứa con hoang là gì vậy bạn ?

Bạn nó trả lời :

- Mẹ mầy ở với ba mầy , người ta không chịu cưới mẹ mầy , không thừa nhận mầy , cha mầy theo người khác !

Nó chưa kịp nghĩ ngợi :

- Mầy dám nói tao là đứa con hoang ! Chừa này !

Nó nhào vô đánh bạn nó chảy máu mũi . Cô hiệu trưởng gọi điện cho mẹ thông báo nó đánh bạn ở trường .

Mẹ hỏi nó :

- Sao con đánh bạn ? Mẹ có dạy con đánh bạn chưa ? Sao con làm như vậy ?

Nó khóc !

Rồi một ngày kia nó vô tình thấy cuốn nhật ký của mẹ nó để dưới nệm , nó đọc :

Anh à !

Thế là chúng mình xa nhau tròn 9 năm rồi anh nhỉ? Em vẫn luôn nhớ anh nhớ ánh mắt  nhìn em lần sau cuối rồi đi theo tiếng gọi tình yêu mới. Mà lẽ ra anh thuộc về em nhưng tình cảm không thể thay đổi nơi anh và không thể nào em níu kéo mãi .
Thứ ... ngày ...tháng ..,năm !

  9 năm dài đăng đẳng , con mình 8 tuổi . Đáng lý ra phải có mặt cha của nó trong phòng sanh, đáng lý ra nó hưởng một mái ấm trọn vẹn như bao mái ấm gia đình khác. Một mình em vượt cạn , một mình em nuôi con 8 năm ròng rã, mang nặng đẻ đau.... Đôi lúc em  đuối sức muốn buông xuôi tất cả để về bên kia thế giới nhưng anh ơi ! Con mình phải có một người lo cho nó suốt quãng đời còn lại.
  Nó sinh thiếu  tháng  anh  có biết con mình nó sống như thế nào không? Con nằm trong lồng kính gần một tháng, con thở thoi thóp.  Thế là mẹ con em ôm nhau khóc . Sao anh vô tâm quá !
  Em nhớ ngày nào hai đứa mình hạnh phúc đi bên nhau , khi em đến với anh, em  chưa hề nghĩ cuộc sống tình yêu oan trái chỉ nghĩ rằng toàn màu hồng bao phủ rất đẹp . Mơ tưởng cái đẹp thành ra vỡ mộng.

Thứ ... ngày ...tháng ...năm!
Những nàng áo hồng , áo tím , áo xanh liệu mấy nàng ấy có đem lại hạnh phúc suốt đời cho anh không? Em chỉ mong người sau này yêu anh thật lòng , thì em chúc mừng anh hạnh phúc.
9 năm rồi , em đau khổ cắn răng chịu đựng , 8 năm con mình chịu đựng nỗi đau khi không có cha bên cạnh lo cho con.

Không biết em có sống nổi kiếp này không, mỗi lần con hỏi cha con là ai ? em chỉ nhìn vào khoảng xa xăm....

NÓ điếng người !

Nghe tiếng tằng hắng của mẹ, nó vội nhét cuốn nhật ký dưới nệm.Nó ngẫm sao ông trời đối xử bất công với hai mẹ con, cuộc sống nghèo khó đeo bám hoài, nợ nần chồng chất, không biết làm sao để trả hết. Mẹ bệnh ngày thêm nặng ,bà con hàng xóm khuyên mẹ của nó đi khám thử xem bệnh gì ? Nhưng mẹ của nó lắc đầu nói :
- Em ổn đừng có lo cho em ạ, vài hôm em khỏi , cám ơn mọi người quan tâm em !

Nó nhìn khuôn mặt mẹ hốc hác, xanh như tàu lá , nó thương mẹ vô cùng, nó hứa học thật giỏi cho mẹ vui .
Một đêm mưa bão, mẹ của nó trút hơi thở cuối cùng, kế bên là cuốn nhật ký .Đám tang mẹ nhờ có sự trợ giúp của một người phụ nữ tốt bụng kêu gọi bà con quyên góp tiền mua cho mẹ của nó chiếc áo quan . Vì đất không có nên thi thể hỏa táng , tro cốt rải trên sông . Di ảnh đem vào chùa thờ cúng.
Nó giờ thành trẻ mồ côi không nơi nương tựa , người ta đem nó vào cô nhi  viện sống. Được sống trong tình yêu thương của bảo mẫu , có bạn tâm sự nó vơi bớt nỗi buồn .
Rồi một ngày đẹp trời, có hai vợ chồng người Mỹ sang Việt Nam xin con nuôi , thấy nó có khuôn mặt đẹp dễ thương bèn ngỏ ý với nó rằng :
- Cô chú sang Việt Nam du lịch, sẵn dịp cô chú muốn xin một đứa con về nuôi , cô chú không có khả năng sinh con, nếu cháu đồng ý thì cô chú nhận cháu làm con nuôi cháu chịu không?

 Đôi mắt nó nhìn đăm chiêu, do dự , nhưng thật sự trong lòng nó rất muốn có cha mẹ lo cho nó , muốn ai thương nó thật lòng , nó sẵn sàng chấp nhận theo.
Tờ biên bản kí nhận con nuôi đã hoàn tất, chỉ còn hai tháng nó sẽ xa quê hương qua Mỹ sinh sống với ba mẹ nuôi .
Nó mượn xe đạp của viện để lên chùa thăm mẹ  , nó ghé chợ mua trái cây ngon  làm quà dâng mẹ . Nó khấn :
- Mẹ à , ở dưới đó mẹ có vui không? Có lạnh không? chẳng còn bao lâu con theo ba mẹ nuôi qua Mỹ mong mẹ phù hộ con bình an , con hứa con ngoan , học giỏi cho mẹ an lòng . Đây quả táo mẹ thích ăn , con dâng ! Nó rơm rớm nước mắt !

Ngày đi ,nó nhìn quê hương một  lần nữa , nghe loa gọi sắp tới giờ , vội vàng nắm tay   ba mẹ nuôi lên máy bay sang Mỹ .

22/09/2016


Hồng Tâm

(
Còn nữa)